FORUM LỚP 12C3 HÀM RỒNG - TP THANH HÓA
Mời mọi người đăng nhập ở đây
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 


Rechercher Advanced Search

Latest topics
» Còn ai ko???
Mon Aug 12, 2013 9:35 pm by BanChanBan

» Clip về những bộ xương...
Mon Sep 12, 2011 10:44 pm by BanChanBan

» Lavar-episode
Mon Sep 12, 2011 9:52 pm by BanChanBan

» Nhật kí ngày đen đủi... :))
Mon Sep 12, 2011 12:29 pm by BanChanBan

» Cười đứt cả ruột...
Mon Sep 12, 2011 12:25 pm by BanChanBan

» 7 ngày gia sư (truyện của vozer)
Sat Aug 27, 2011 1:15 am by BanChanBan

» Thảm họa Vi póp =))
Mon Aug 08, 2011 11:27 am by BanChanBan

» Solo AOE Pro----Hack==con cho! Haha
Fri Jul 29, 2011 2:50 pm by Khách viếng thăm

» (Truyện bây giờ mới kể ) Kể lại chỉ thấy nhục cái thân em
Mon Jul 25, 2011 12:16 am by BanChanBan

Affiliates
free forum

October 2017
MonTueWedThuFriSatSun
      1
2345678
9101112131415
16171819202122
23242526272829
3031     

Calendar Calendar


Tình iu thời ngốc xít @@

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Tình iu thời ngốc xít @@

Bài gửi  BanChanBan on Wed Nov 17, 2010 2:26 am

Kỳ 1 : Cuốn nhật ký kỳ lạ, cô bé họ Hàn

Nguyên kể nó quen cô bé ở một lớp học thêm đông như quân Xiêm, "chật chội, chen chúc, giãy giụa tạo nên những tình huống nhạy cảm giữa hai phái mà không hiểu đương sự cố tình hay... cố ý nữa". Nó chống tay vào cằm và kể lể thế trong khi Dương ngồi tỉ mẩn gấp một thứ giúp người ta không chết đuối, tai nghe câu được câu chăng. Dương thì thào với thằng bạn bằng tư cách một học sinh chân chính nhất:
- Tí nữa kiểm tra Sử rồi đấy. Bỏ qua con bé chết tiệt nào đó và nhớ hộ tao những vị trí điều binh chiến lược…
Thế là đến lượt Nguyên lại phải mở sách ấn vào đầu đống số liệu rối rắm trong lúc Dương lải nhải rằng Anh và Mỹ nằm yên vị ở túi trái, trong khi Nga và Nhật đang cãi nhau chí choé ở nơi phải chịu đựng sức nặng 65000g của cơ thể nó…
Mr. Giang dạy Toán bước vào dũng mãnh bằng đôi giày doctor, ngắm một lượt đội hình đội ngũ của cái lớp học đang trót lộn xộn có tổ chức kia. Cả lớp ngồi cái phịch đầy mãn nguyện và hấp háy mắt nhìn Mr. Giang, như thường lệ thầy đặt cặp kính CK và cái di động tí xíu có chuông hay dã man (!) lên bàn rồi bắt đầu hý hoáy ghi lên bảng những công thức lượng giác khó nhớ như thể cái ông gì đó sáng tạo ra chúng có thù với học sinh vậy. 50 công thức! ặc! Ai mà nhớ nổi! Nguyên tự thưởng cho mình cái quyền được cười khi cho rằng chúng sẽ dễ nhớ hơn nếu được đính vào mỗi công thức một ngôi sao ca nhạc.Và thế là bọn con gái chỉ việc tụng đều đều: "Đan Trường hử? sin2x +cos2x=1? Mỹ Tâm á? Cotgx.tgx=1"
Phía trên chuyển xuống quyển nhật kí lớp dày cộp và chi chít các thể loại trang trí, đính kèm mẩu giấy nham nhở của thằng lớp trưởng Hoàng: "Mày ghi nhật kí lớp hôm qua đi Nguyên". Nó với lấy cái bút Thiên Long mới toe cho đủ trịnh trọng, sắp sửa bắt đầu thì Hiên lùn quay xuống cười cầu tài:
- Này, đến đại ca biên sử rồi à? Nhớ đừng ghi vụ em hắt xì hơi tung toé mưa xuân vào mặt anh Bi nhé!
Nguyên bốc bỏng gạo ăn, viết hăng hái:
"23/8/K3.Nguyên.
"Của khỉ! Tao biết ngay là chúng mày không trực nhật mà. Bọn lười biếng, có hất vài nhát chổi và nhổ tí "mì chính" lên cửa sổ mà lau thôi mà cũng không làm được" - những câu hò hét quen thuộc của Hiên lùn mở đầu cho một ngày may mắn là rất đẹp trời. Mở ngoặc ghi luôn kẻo quên: vào hồi 14h32 phút 27,75 giây theo đồng hồ con Chi, Hiên lùn đã có một vụ scandal là hắt xì hơi hai cái liền làm mặt anh Bi lấm tấm… một số thứ nhạy cảm! (Viết đến đây, Nguyên dừng bút, nhìn hoan hỉ vào khuôn mặt ngây thơ vô tư lự của Hiên, cười khoái chí rồi cúi xuống viết tiếp).
Thằng Sơn hôm nay nghỉ có phép. Cái giấy mẹ nó viết cách đây lâu lâu, ghi là "cho cháu nghỉ ngày thứ ba", mà quên không phê ngày đã làm cu cậu hưởng nốt ngày hôm nay.
Tiết cô My bắt đầu được ba phút có lẻ thì anh Vinh tít té xuống phòng y tế - đêm qua anh lỡ học quá khuya. Khổ thân anh giai, vì cô My giảng hay quên chết."Dương phụ hành"của Cao Bá Quát khô như mực mà vào miệng ngọc của cô vẫn phê đứ đừ.
Đầu tiết 3 thấy Định hâm lon ta lon ton chạy sang trêu chọc cái Hương (nhưng nhằm đúng giờ... xấu, hoặc vì thái độ quá xấu), nên bị Hương tát cho một cái nảy lửa. Cả lớp ồ lên "ngạc nhiên chưa?(!)" rồi vỗ tay một tràng thật kêu để tiễn Định bắn về chỗ với cái má in hình thiết sa chưởng và bộ mặt "không phải trắng mà là trắng hồng tự nhiên" (Miễn bàn!)
Bình Minh biên trong vở đoạn bình giảng là:"người đàn bà Tây được ăn bánh uống sữa thật ngon lành biết bao, chẳng bù chị em ta rau muống không thuốc sâu đã là cả một niềm mơ ước xa xỉ." ối, ối… kíu!!
Cuối giờ ra chơi chú Khoa kính yêu vác lên một cái chân khập khiễng đầy oanh liệt mà theo lời tả của thằng Tùng là "hạ cẳng chân trượt con ruồi nên mất đà ngã". Anh em xúm lại chữa chạy cho đôi cẳng vàng của chú đúng lúc cô Kỹ thuật nông nghiệp cùng cái cặp hoành tráng của cô bước vào. Thế là cô nhỏ nhẹ ban chiếu: "Đau thì xuống y tế". Vậy là sau khi ném chú vào y tế với phương ngôn "chó liền da, gà liền xương, người liền các loại", hai anh em té ra sân bóng rổ đến hết tiết. Hơ…hơ…một con ruồi bị đạp chảy máu có thể làm cho 3 người được nghỉ tiết chính đáng thì thật cần hoan nghênh và khuyến khích!....."
Nguyên vừa ghi tới đây thì hết… bỏng ngô. Nguyên khều thước kẻ vào lưng Zon Zon - cô bạn đang say sưa thưởng thức ổi.
Giọng Nguyên trịch thượng:
- Đưa đại ca ổi và ớt.
- Oái! Muội phải chiến đấu với 5 đứa để giành lấy một vị trí danh dự trong canteen mới cướp về chỗ ổi xương máu này đấy ạ.
Nguyên giơ quyển nhật kí lên:
- Có thượng phương bảo kiếm ở đây mà còn cãi. Tính cản trở người thi hành công vụ à?!
Nguyên nhai ổi rôm rốp, nó cứ nghĩ mãi về cô bé ở lớp học thêm. Nguyên quay một vòng tròn lượng giác rồi ném trả thằng bạn compa, thủ thỉ câu chuyện dang dở:
- Tao thấy cô bé ấy quen lắm mày ạ.
- Cô bé nào - Dương nói đầy…cảnh giác. Mà tao khuyên mày chân thành: chớ nên dính dáng tới tụi con gái khi-còn-có-thể.
- Thế còn mày và cô bé Uyên đã ăn cái món cơm rang Dương Châu của mày thì sao - Nguyên vặn lại ít thương tiếc.
- ờ…thì tao đã…không "còn có thể".
- Khổ quá- Nguyên vò đầu bứt tai- Tao vẫn không nhớ nổi là đã thấy cô bé đó ở đâu rồi. Rất quen! Rất quen!
- Không nhớ là không có tội. Cổ nhân dạy thế mà - Dương ăn vụng một miếng ổi chát lè rồi phi một cái máy bay giấy lên phía bàn đầu khi Mr. Giang bận ra ngoài nghe "tít tít". Nó chấm miếng ổi vào ớt một cách rất tự tin rồi tiếp- Mày thử nhớ đặc điểm nổi trội xem nào. Một nốt ruồi ở…tai trái chẳng hạn!!!
Nguyên lúc lắc đầu nghĩ ngợi rồi reo lên:
- Oh yeeeah! Nhớ rồi, thì ra tao đã gặp bé ở chính… trường mình. Mày còn nhớ cô bé hay đi cùng tụi thằng Bờm và Tín không?
- Hm…hm…cái đứa đeo cặp chéo xanh á? Dương gật gù.
- Chính xác. Tao nhớ ra bé cũng từ cái cặp đấy. Cụ tỉ thì hình như bé học Anh 2 mày ạ.
- ờ và tên là gì nhỉ? Hình như là…Hàn…Hàn gì đó. Tao nhớ mỗi bé ấy họ Hàn
avatar
BanChanBan

Tổng số bài gửi : 110
Join date : 04/08/2010
Age : 27
Đến từ : thanh hóa

Về Đầu Trang Go down

Re: Tình iu thời ngốc xít @@

Bài gửi  BanChanBan on Wed Dec 15, 2010 8:18 pm

Kỳ 2: Lời mời thất bại Đêm sao băng - Kẻ bơ vơ

Nguyên gật đầu như một nhà bác học hết thời:
- Đúng. Tao cũng nhớ mang máng bé đó họ Hàn. Nhưng tên quái gì thì chịu.
Dương ngừng ăn ổi, nó xoa xoa tay:
- Mày còn nhớ con nhỏ năm ngoái vào học với dân mình vài tháng không? Ngọc Vy ý !?
- ờ. Con nhỏ té rồi mà. Làm sao?
- Sao với "giăng" gì. Nó té sang Anh 2, sang chính lớp bé Hàn kia.
- ơ hơ. Thế Vy học tụt lớp à?
- Thì hình như nó sinh năm 1988 mà. Mà thôi kệ xác nó, đấy không phải vấn đề. Cái chính là mình đã có nội gián, nên tha hồ mà khai thác thông tin về bé Hàn…
Câu chuyện ất ơ của hai đứa bị ngắt đột ngột bởi tiếng chuông hết tiết. Và khi Nguyên đang lẩn thẩn nghĩ về câu gợi ý của Dương thì thằng bạn đã bay vút xuống sân với tụi Linh Nga bằng niềm đam mê bóng rổ. Nó ngồi đần ra như một kẻ thiểu năng chính hiệu được vài phút thì có tiếng gọi ngoài cửa lớp:
- Ê, Nguyên!
Nó quay ra chậm chạp. Ôi, khuôn mặt đáng yêu (mặc dù hơi điêu!) của con bạn thân nhất, Hà "xù" lớp Trung- Anh toàn những cô nàng dễ thương kinh khủng. Nguyên reo lên:
- Hà. Tìm tao có việc gì trọng đại à?
- Chập dây thần kinh trung ương hay điên mãn tính vậy mày? Còn 4 ngày nữa là dạ hội "Đêm sao băng" của bọn tao rồi. Cần người tài như lá mùa thu, thế mà mày ngồi ngẫm nghĩ sự đời thảnh thơi như thể ngày mai là 30 Tết không bằng!?
Câu nói của con bạn làm Nguyên như người tìm được trí nhớ. Nó sực tỉnh giữa cái bề bộn công việc chuẩn bị cho dạ hội…
Chạy như chạy giặc lo đủ mọi thứ trên trời dưới đất, Nguyên đánh cắp thời gian như một kẻ trộm tốt bụng. Mọi thứ gấp gáp và hứng khởi làm nó quên béng vụ bé Hàn…
… Thế nên mày phải phân phối vé ở mạn Thăng Long, hiểu chưa?
- Không để con Huyền lo cái đấy…
- Sao ngu thế, ít vậy sao đủ?
- Không đủ thì bảo thằng Việt đi báo anh Cường điều thêm cỡ chục người là OK chứ gì.
- Bọn SMF gọi lại chưa? Bọn nó chắc chắn diễn không?
- Khỏi lo. Yên tâm về bọn nó…
Mọi thứ rối tung như "tóc mình khi chưa dùng Dove". Đúng là thiếu người trầm trọng. Khủng hoảng thời gian! Đã thế Nguyên còn làm mất di động. Khỉ gió! Như trò đùa, đánh rơi trên đường Kim Mã chang chang nắng khi đang phi hết tốc lực để lấy hợp đồng âm thanh. Nó cố gọi vào máy để mong chờ một ông Bụt nhặt được cái T100 mới cáu của nó:
- Alô ! - đầu kia thủng thẳng.
- Anh ơi, em là người đánh rơi cái máy di động anh đang cầm, anh làm ơn…
Rụp. Tít…tít…Nguyên hình dung ở đầu kia "ông Bụt" tháo chốt, rút Sim, ném đi. Thế là xong! Toi cái di động! Nhưng thời gian không đủ để mà ngồi tiếc. Nó nhanh chóng quên béng mình từng có di động để lại lao vào chuẩn bị cho "Đêm sao băng”.
Tình cờ trước dạ hội một hôm, nó gặp bé Hàn ở đầu cầu thang. Cũng chẳng kịp suy nghĩ hay đắn đo đôi chút cho ra dáng một người tử tế, nó lao vèo tới hỏi như phỏng vấn:
- Em ơi, ngày mai em có đi dạ hội không?
Bé chớp chớp mắt như búp bê:
- Dạ, có ạ!
Nguyên vừa thở hồng hộc vừa hỏi, thô bạo chẳng kém câu trước:
- Em có đi với anh không?
Bé nhíu mày, chần chừ mất hẳn nửa giây trước khi cười rất… vô tư:
- Không. Em đi với bạn, anh ạ!
Hết! Game over! Nguyên "à, thế à" một cái cho phải phép rồi lại lao ầm ầm đi nhanh như lúc xuất hiện, lòng vấn vương mấy thứ cảm xúc hỗn loạn. "Một là bé đi với bạn thật, hai là bé đi với một bé giai nào đó. Dù sao cũng không có chỗ cho mình". Rồi ngay tắp tự, nó lại lầm rầm tự chửi bản thân ích kỉ khi nghĩ tới những chiến hữu đang bơm bóng đến bở ghét và cắt xốp toét tay thì nó lại đứng ở đâu đó và cò cưa với một cô bé. Tệ thật! Nguyên nhanh chóng quay trở về với công việc tuy đầu óc vẫn lộn xộn những suy nghĩ cho một vài khái niệm khó hiểu về con gái. Ví như: "Con gái là một thứ hỗn hợp pha nhầm chất." hay "Sự cách xa với con gái luôn tỉ lệ thuận với hạnh phúc!". Thấm thía thế không biết!
6h45. Công việc chuẩn bị đã được 98%. Nguyên lấy xe phóng cái vèo về nhà, ăn cái rụp, thay quần áo cái xoạch rồi lại phi cái vù về trường. 7h30. Đông nghịt! Kinh dị nhưng mĩ mãn! Hình dung tí nữa "được" chen chúc với chừng 7 nghìn con người phì phò sức sống ở trong kia, Nguyên thấy choáng cả đầu. Nhưng nó cũng lao vào trường một cách đầy trách nhiệm, Hà ngồi điều hành bán vé cổng, hai đứa nhìn nhau và cùng nở một phần ba nụ cười, thế là đủ! Nguyên chạy vào khu vực sân khấu.
Trống. Nhạc. Gào thét ầm ĩ. Nhìn nhau mãn nguyện. Âm thanh cực ổn, nó thở phào nhìn những cuồng fan của rock đang nhảy nhót cùng Small Fire đang play những hit của Linkin Park. Sân khấu tuyệt vời! Đông quá chừng! Loáng thoáng những đứa đeo thẻ ban tổ chức chạy qua chạy lại, mồ hôi đẫm áo, những giọt cười và cả nước mắt. Trung Anh nhà ta vĩ đại là thế nhưng mà là Tây Lương Quốc Nữ nên nước mắt hơi chóng vánh, lo lắng cũng nước mắt, sung sướng cũng nước mắt. Khản cả tiếng, lạc cả giọng, nhưng sâu thẳm vẫn vui! Những gian hàng đầy ắp ánh sáng và tiếng cười. Nguyên chợt thoáng thấy bóng một người lướt qua đầy mĩ thuật. Không thể nhầm! Nó chạy theo như bản năng:
- Em !
Quay lại. Đúng bé Hàn. Bé lúng túng nhìn cái thẻ ban tổ chức lủng lẳng trên cổ Nguyên làm nó cũng thấy bối rối tợn. Nguyên đành hỏi lấp đi :
- Em đi với bạn à?
Bé không cười, nói bằng một giọng không chỗ nhấn:
- Vâng. Mà anh ở trong ban tổ chức sao còn rủ em đi?
Nguyên vừa lau mồ hôi vừa trả lời, nó nói mà thấy áy náy với Trung Anh:
- Nếu hôm qua em đồng ý đi thì anh đã bỏ cái thẻ này ra và đến như một người khách - Nó hỏi lại - Nhưng tại sao em từ chối đi với anh?
Bé hơi ngập ngừng nhưng cũng gượng gạo trả lời:
- Em sợ…bọn bạn em nó nói…
Nguyên thấy choáng như vừa ăn xô nước vào mặt. Nó giận lắm nhưng cố kìm lại:
- Vậy à? Nếu vì sợ người khác nói thì anh đành thôi. Anh và em từ giờ gặp nhau không cần tỏ ra quen biết.
Rồi Nguyên quay lưng, đùng đùng bỏ đi. Sau đó, nó còn thấy bé Hàn hai lần nữa, một là lúc bé ăn kem với một em giai xinh xinh, một thì bé đang lang thang cùng mấy cô bạn búp bê. Nguyên cũng thấy lướt những người quen. Nam xuất hiện tự tin bên cạnh một cô bé váy trắng xinh xẻo, tên là Phương thì phải. Quyên thì đi cạnh Trung trong tư thế một cô bạn gái. Cả Dương và Uyên cũng đến một lúc, sau đó mất tích. Nguyên thoáng thấy Bảo và Nga, điều làm nó không ngạc nhiên…Người ta đi với nhau, vui vẻ quá! Nguyên tự cười chua chát khi nhìn lại mình, đẫm mồ hôi và mệt mỏi, nhưng nó lại thấy hạnh phúc, và đang giúp cho những người mình yêu quí, bằng thứ tình cảm vĩ đại mà giản đơn người ta hay gọi là tình bạn. Nó vào sau cánh gà, đầu nhức như búa bổ, tự thưởng cho mình một cốc Nestea mát lạnh. Rồi lại ra giúp cho hết "Đêm sao băng".
*
- Tiết 2 Bảo qua tìm mày đấy!
- Nhắn gì không?
- Không. à lại nhắc tới nhắn. Thằng Thái nhắn mày là sắp có giải bóng rổ trường mình rồi.
- Hớ! Sao không thấy thầy Thắng hô hào bà con?
- Thái bảo đây là giải tự tổ chức. Bọn thằng Lỳ, Thái và Long lập ra giải để đánh, bọn nó sợ vào giải chính thức không được liên quân - Này, thế thằng Lỳ không cưa được bé Nhung bây giờ sao rồi?
- Chẳng sao. Vẫn sống đẹp. Thế nên tao mới thích chơi với Lỳ. Thành cũng thế. Vì bọn nó giống tao, đơn giản, và lại ít dính tới con gái. Còn mày xem thằng Hưng đi với cái Linh bỏ rơi anh em. Độ và Hạ thì dính nhau như một cặp vần. Lê Quang thì tìm đến Nhi 4 mắt mà "kết". Nói chung thiên hạ có đôi lứa hết, tao... bơ vơ mày ạ!!!
Câu cuối cùng làm Dương suýt cười mẻ răng nhưng nó sợ làm thằng bạn cáu tiết lên cà khịa nó với Uyên nên thôi. Nó mỉa thằng bạn là điên cực độ! Nguyên than thở loạn xị một hồi cho đến khi thằng Đông Juan đến và lôi nó đi chơi Play Station 2. Dương ngồi lại một lúc rồi tự nhủ:
- Chắc lại phải tác hợp nó với con bé Hàn thôi.
Rồi nó nghĩ tới chị Huệ vốn dốt tịt môn Lý- Hoá, mê một ông anh Kiến Trúc mà gắng đỗ được cả Ngoại Thương! Tình yêu thật hoành tráng và xa xỉ! Dương đang trăn trở trong mớ triết lí vĩ đại ấy thì nó chợt thấy Vy đi qua cửa lớp…
avatar
BanChanBan

Tổng số bài gửi : 110
Join date : 04/08/2010
Age : 27
Đến từ : thanh hóa

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết